Bãi Nhát - Hoàng hôn mùa gió chướng

Bãi Nhát là một trong bãi biển đẹp của Côn Đảo, nằm khuất trên đường đi Bến Đầm vắng vẻ, như một nét huyền bí của hòn đảo còn khá hoang sơ.


Bai Nhat is one of the beautiful beaches of Con Dao, hidden on the way to Ben Dam, as a mystery of this quite island.


Khác với phía Đầm Trầu, tuyến bãi Nhát - Bến Đầm bạn sẽ có hai lựa chọn khác nhau. Nếu bạn đi vào buổi sáng sớm (với điều kiện thời tiết tốt) thì bạn sẽ nhìn thấy bãi cát với biển xanh rất đẹp (Nếu muộn sau 9 giờ thậm chí trước 9 giờ là thủy triều lên, bạn sẽ không thấy bãi cát nữa). Lựa chọn thứ hai đó là ngắm hoàng hôn phía này, cuối bến Đầm hoặc từ dốc xuống bãi Nhát thẳng hướng ngọn núi Tình Yêu. Lựa chọn nào bạn cũng chỉ được 1/2 vẻ đẹp của nơi này trừ khi bạn đi 2 lần khác nhau.


Điểm bạn phải đặc biệt lưu ý khi đi về phía này là những cơn gió trên đỉnh Hàm Cá Mập, khúc cua qua sườn núi để xuống dốc. Vào ngày bình thường, gió đã mạnh, vào mùa gió chướng, sức gió càn quét, những thân cây cỏ bên sườn núi bẹp dí, rạp sát mặt đất không có một cơ hội ngóc đầu dậy. Nếu bạn đi xe máy qua, chiếc xe thậm chí rung bần bật do sườn núi cao lại trống trải. Những ngày như thế cách tốt nhất là đi xe điện hoặc xe taxi để đảm bảo an toàn.


Đường đi bãi Nhát, xuất phát từ trung tâm thị trấn Côn Sơn, bạn sẽ qua phía nhà nghỉ Ba Đoàn, qua bãi An Hải, khu An Hội, đi qua phía đường rẽ vào Vân Sơn Tự, thẳng lên Hàm Cá Mập nơi có ba hòn đảo nhỏ nằm ở đầu mũi dốc.



Tuyến đường này nếu vào những hôm trời xanh, mây trắng thì biển cũng hòa một nhịp với những sắc màu của đất trời.


Đỉnh dốc Hàm Cá Mập là một nơi có cảnh đẹp rất mê hoặc. Bên dưới ba hòn đảo như những nét chấm phá trên mặt biển tạo thành một bức tranh hoàn hảo. Người ta gọi hai hòn lớn là hòn Trác, hòn Tài. Tương truyền là theo câu chuyện anh em ông Đặng Trác Vân và Đặng Phong Tài. Ông Tài bị đày ra đảo thời Minh Mạng lấy vợ là nàng Đào Minh Nguyệt. người em trai bị đày ra sau nhưng nàng Minh Nguyệt lại có tình cảm với người em. Vì vậy người em đã bỏ sang hòn đảo nhỏ khác không trở về. "Ai sang hòn Trác, hòn Tài. Cho em xin gửi một vài câu thơ. Đêm sương gió lặng sao mờ. Trăng khuya khuất bóng vẫn chờ đợi mây. Chừng nào núi Chúa hết cây. Côn Lôn hết đá dạ này hết thương"


Nếu thời tiết tốt, gió lặng hoặc gió vừa, cho bạn cơ hội đứng lại để ngắm cảnh thì không còn gì bằng. Nhưng