Những cảm xúc Côn Đảo

28.10.2018

Côn Đảo là một trong 21 khu du lịch quốc gia của Việt Nam, được nhiều người đánh giá là thiên đường của nghỉ dưỡng và khám phá thiên nhiên. Côn Đảo có những bãi tắm hoang sơ tuyệt đẹp, nước biển trong xanh, bãi cát dài phẳng và mịn, không khí trên đảo rất trong lành.

 

Con Dao is one of the 21 national tourist areas of Vietnam, widely regarded as the paradise of vacation and nature discovery. Con Dao has beautiful beaches, clear blue water, long and flat sand, the air on the island is very fresh.

 

Khu vực này vốn là một quần đảo thuộc tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu và Côn Đảo là hòn đảo lớn nhất còn gọi tên là Côn Sơn và xa nữa trong lịch sử gọi là Côn Lôn. Côn Đảo có hai mùa rõ rệt, mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 11 và mùa khô từ tháng 12 đến tháng 4 năm sau. Du lịch thuận lợi ở Côn Đảo sẽ rơi vào mùa khô, còn nếu bạn đến vào mùa mưa cây cỏ rất xanh tươi và tràn đầy sức sống.

 

Đường bay đến Côn Đảo chỉ có từ Cần Thơ và Hồ Chí Minh do Vasco (VNA) khai thác. Vì vậy du lịch đến Côn Đảo không phổ biến như những tuyến khác. Trước đây từ Hà Nội có hãng Air MeKong thực hiện đường bay thẳng đến Côn Đảo (2012) nhưng hoạt động và tên tuổi của hãng này hiện nay đã chấm dứt.

 

Nếu bạn chọn đường thủy bạn có thể xuất phát từ Bà Rìa Vũng Tàu (97 hải lý), nhưng điểm đi gần nhất là từ cảng Trần Đề phía Sóc Trăng (40 hải lý). Sóc Trăng từ năm 2017 đã có tàu của SuperDong giúp cho việc ra đảo rút ngắn được thời gian với chất lượng dịch vụ tốt. Tàu cũng có tuyến xe bus đưa đón từ thành phố xuống bến cảng để khớp giờ xuất bến. 

 

Côn Đảo là một hòn đảo mang lại rất nhiều trải nghiệm khác nhau vì thiên nhiên rực rỡ, mây trời, gió biển, sắc màu từ bình minh cho đến hoàng hôn đều kỳ ảo, quyến rũ. Con người Côn Đảo chân thật hiền lành. Cảnh sắc côn đảo hoang sơ, vắng lặng không ồn ào khách du lịch. Những di tích lịch sử về nhà tù, bảo tàng côn đảo đều mang lại những cảm xúc mạnh mẽ về lịch sử đã qua.

 

Về những bãi biển của Côn Đảo có 3 khu vực chính mà du khách có thể dễ dàng đến tham quan. Đó là khu vực ở trung tâm thị trấn là một cung biển dài với nhiều bãi tắm. Khu vực thứ hai là hướng đường ra sân bay Cỏ Ống, cuối đường có bãi Đầm Trầu biển xanh cát vàng lộng lẫy. Cuối cùng đó là phía bến Đầm (nếu bạn đi từ Sóc Trăng sang tàu sẽ dừng ở bến Đầm) nơi có bãi Nhát đẹp như một bức tranh.

 

Những bãi biển ở trung tâm thị trấn Côn Sơn là những bãi biển đẹp, nổi bật với bãi An Hải. Bãi biển này bờ cát trắng cực rộng, nhìn ra một dãy núi bao phủ bởi những đám mây lớn, vừa hùng vĩ, vừa thơ mộng, đầy màu sắc và xinh tươi.

 

 Bãi Đầm Trầu hướng sân bay Cỏ Ống là phía bình minh lên. Để chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của bãi biển này cần có hai điều kiện. Điều kiện thứ nhất đó là thời tiết phải tốt, mặt trời lên cùng mây trắng, trời xanh. Khi đó bạn sẽ thấy mọi màu sắc hiện lên cực kỳ tinh khiết (vì đảo vắng, sạch, mây trời, biển cả, núi non rất hùng vĩ). Điều kiện thứ hai đó là bạn phải đi thật sớm có mặt ở Đầm Trầu trước 7h30 thậm chí sớm hơn. Khi đó thuỷ triều chưa lên, còn nguyên các bãi đá trên cả tuyến ven biển và bãi cát của Đầm Trầu khi bạn đến nơi. Nếu bạn đi muộn nước cao bạn sẽ không nhìn được hết vẻ đẹp của Đầm Trầu (vì bãi rất thoải và bằng nên khi nước lên là rất nhanh, chỉ một lúc là bãi cát sẽ bị nước biển che hết). Đi sớm, bạn được ngắm cảnh đẹp và khi trở về thị trấn bạn lại được ngắm lại một lần nữa với khung cảnh đổi khác lúc thuỷ triều dâng.

 

Phía Bãi Nhát, Bến Đầm cũng tương tự như bên Đầm Trầu nhưng có một vài điểm khác biệt. Đó là hoàng hôn sẽ lặn ở phía này nên nếu bạn muốn đón hoàng hôn thì sẽ phải đi buổi chiểu muộn (tất nhiên khi đó bãi Nhát sẽ không còn bãi cát vì nước ngập).

 

Một điểm cực kỳ phải lưu ý ở phía này đó là gió biển, nhất là đoạn cua qua Hàm Cá Mập, đoạn hòn Trác, hòn Tài để xuống bãi Nhát (vì đoạn này ở sườn núi rất cao và trống). Vào mùa gió chướng, có những ngày sức gió lớn đến mức bạn sẽ cảm thấy hoàn toàn bất lực trước thiên nhiên.

 

(Nguồn: Kênh youtube của bạn Thao Ho)

 

Không chỉ ở hòn đảo lớn Côn Sơn, nhiều du khách còn khám phá những hòn đảo nhỏ như hòn Cau, hòn Bảy Cạnh với chương trình khám phá bãi biển, lặn ngắm san hô, xem rùa đẻ trứng khi đến mùa. Vì mỗi chuyến cano ra đảo khá mắc nên nếu đi một mình hoặc ít người bạn cần phải tìm được đủ người để chia sẻ kinh phí. Để ra được hòn Bảy Cạnh bạn nên đến trụ sở của ban Quản lý vườn quốc gia Côn Đảo nằm trong thị trấn (nên đến vào buổi sáng), bạn sẽ tìm được những người có nhu cầu tương tự và đơn vị tổ chức chuyến đi.

 

Côn Đảo không chỉ có những bãi biển mà còn có những điểm tâm linh mà bạn nên ghé qua. Hai điểm mà mọi người thường hay nhắc đến là Vân Sơn Tự hay còn gọi là chùa Núi Một và An Sơn Miếu.

 

Lối rẽ vào Vân Sơn Tự nằm trên hướng đường đi Bãi Nhát -Bến Đầm. Đứng từ trên cầu cảng trong thị trấn bạn cũng nhìn thấy ngôi chùa này trên sườn núi. Ngôi chùa này được xây từ thời Mỹ Ngụy và được tôn tạo như bây giờ.

 

An Sơn Miếu là nơi thờ bà Phi Yến được dân đảo tôn là Bà Chúa đảo. Bà Phi Yến là thứ phi của Gia Long - Nguyễn Ánh. Khi biết Nguyễn Ánh cầu viện ngoại bang bà đã can ngăn ông nên bị bỏ rơi lại trên đảo. Một lần tại lễ hội làng An Hải, bà bị một người đàn ông tên là Biện Thị sàm sỡ, nhưng khi tên này vừa nắm được tay bà thì đã bị bà tri hô và dân làng bắt giữ. Để giữ danh tiết bà Phi Yến đã liều mình tự vẫn. Ngày nay, nhiều người vẫn thường nói nhắc ca dao: "Gió đưa cây cải về trời, rau răm ở lại chịu lời đắng cay" là kể về sự tích câu chuyện này. (Vì Cải là tên tục của hoàng tử Hội An con bà Phi Yến do khóc lóc không ngừng bị Nguyễn Ánh truyền lệnh vứt xuống biển trên đường chạy trốn Tây Sơn, còn Răm là tên tục của bà).

 

Trên đường đi An Sơn Miếu và Vân Sơn Tự bạn đều gặp những hồ sen rất rộng. Vào mùa, hương sen từ dưới hồ tỏa ra thơm ngát.

 

Chợ Côn Đảo cũng là một địa điểm bạn dừng chân nếu bạn muốn mua những món quà lưu niệm từ vỏ ốc, hay đặc sản biển hoặc hạt bàng rang, tẩm ướp.

1/7

Sau mỗi chuyến đi, nếu bạn tìm những giây phút thư thái và lắng đọng thì quán cafe Côn Sơn bên bờ biển là một điểm lý tưởng. Nơi đây bạn sẽ đón những buổi sáng khi bình minh lên, những buổi trưa nắng khi nước biển xanh lên màu xanh ngọc sáng rực bên kia đường, những buổi chiều người dân ra đón gió, tắm biển và những buổi tối im lặng nghe những bài nhạc Trịnh hòa trong tiếng sóng biển rì rào.

 

Gần phía trước quán cafe Côn Sơn là cầu tàu 914, thẳng cửa Dinh chúa đảo nhìn ra, ngày nay chỉ còn là di tích lịch sử.

 

Các hoạt động thuyền chài trong thị trấn người dân dùng cầu cảng mới song song với cầu tàu 914 ở phía An Hải - An Hội làm nơi neo đậu thuyền bè và ra khơi.

 

Lịch sử Côn Đảo từng có 53 đời chúa đảo trong 113 năm (39 chúa đảo thời Pháp và 14 chúa đảo thời Mỹ - Ngụy). Ngày nay Dinh chúa đảo được đặc cách công nhận là Khu di tích đặc biệt quan trọng của Quốc Gia (1979) và cũng là nơi trưng bày tội ác dưới bàn tay của những đời chúa đảo này.

 

Chúa đảo Pháp khét tiếng nhất là Andouard (trung úy bị cụt tay phải trong trận Verdun, được gắn huân chương Bắc Đẩu Bội Tinh và chuyển sang làm chúa ngục năm 1917) với biệt danh "tên đao phủ ở Côn Lôn" (Côn Lôn là tên cũ của Côn Đảo). Kẻ khát máu này đã khiến bao tù nhân không chịu đựng nổi và cuối cùng phải tổ chức ám sát hắn (1919). Đến đời Mỹ - Ngụy, trong các câu chuyện nổi tiếng là chúa đảo Nguyễn Văn Vệ với nhà tù chuồng cọp đầy dã man. 

 

Những hung thần này nổi tiếng với những câu chuyện cho chó berger cắn người tù, treo thưởng cho mỗi chiếc tai người tù trốn trại dẫn đến nhiều người chết oan do lính canh dàn dựng để lấy thưởng. Với những đòn tra tấn vô nhân tính, đẫm máu, giết hại không biết bao nhiêu tù nhân đã biến Côn Đảo thành "địa ngục trần gian"

 

Câu chuyện về nhà tù Côn Đảo bạn có xem bao nhiêu bộ phim, đọc bao nhiêu quyển sách cũng không kể hết 113 năm của những đau thương, đọa đày, những tàn khốc con người dành cho nhau mà đến cả những bộ phim bạo lực cũng không thể nghĩ ra nổi. Để tận mắt chứng kiến các chứng tích, bạn có thể ghé thăm các di tích nhà tù Côn Đảo.

 

Nhưng trước khi đến các di tích đó, để có cái nhìn tổng thể, toàn diện và sâu sắc hơn bạn nên đến bảo tàng Côn Đảo (mở cửa theo giờ hành chính của cơ quan). Nhờ có ảnh tư liệu cùng các hiện vật trưng bày và sự logic theo trình tự, bạn sẽ có một cái nền trước khi tận mắt nhìn các khu trại giam, nghe các thuyết minh lịch sử. Sự kết hợp giữa bảo tàng Côn Đảo và các điểm tham quan nhà tù sẽ cho bạn những cảm xúc rất khó quên về nơi được mệnh danh là "bàn thờ tổ quốc"

 

Côn Đảo có 8 khu trại giam cùng các khu biệt lập (trại giam thứ 9 đang xây dở thì giải phóng), du khách sẽ tham quan 3 trong số đó là trại Phú Hải (trại xây dựng đầu tiên trên Côn Đảo), trại Phú Tường (nơi có sự kiện phát hiện khu chuồng cọp của nhà báo Don Luce đã phơi bày sự thật về nhà tù Côn Đảo trên báo quốc tế góp phần thay đổi cục diện đấu tranh), va trại Phú Bình là nơi có các chuồng cọp kiểu Mỹ.

 

Trại Phú Hải trước kia còn gọi là Banh I do thực dân Pháp xây dựng từ những năm cuối thế kỷ 19. Diện tích: 12.015m2 gồm 10 phòng giam tập thể, 1 phòng giam tù đặc biệt, 20 xà lim (hầm đá), khu lao động khổ sai đập đá, hầm xay lúa, vừa là nơi làm khổ sai (xay lúa) vừa là nơi đày ải nghiệt ngã đối với tù nhân.

1/7

Trại Phú Hải còn xây các công trình phụ như: câu lạc bộ, phòng hớt tóc, nhà bếp, nhà ăn, giảng đường như thể rằng đời sống của người tù nhân rất được chăm lo.

 

Vì những phòng giam tập thể giống nhau nên khu di tích sẽ giới thiệu với du khách một mô hình phòng giam số 6 được mệnh danh là "phòng chết điển hình".

 

Ở mỗi một phòng giam người ta đều thấy một ô vuông nhỏ dưới chân tường ngoài cửa là nơi dùng để khóa còng với hai lần khóa. Những người tù nhân vốn bị xiềng vào một thanh sắt lớn trong phòng, thanh sắt đó được khóa chốt từ phía ngoài này (trong hốc tường) rồi khóa thêm một lần cửa nhỏ nữa. Nên mỗi lần mở thanh còng phải cần hai chìa khóa. 

 

Hầu hết các lớp tù nhân từ thủa Cần Vương, Văn Thân chống Pháp và cả các thế hệ sau đều trải qua những năm tháng bị giam cầm ở đây. Ở trên những tấm bảng ngoài cửa người ta thấy rất nhiều tên các nhà lãnh đạo nổi tiếng trong hiện tại cũng như trong lịch sử.

 

Trước năm 1957, Côn Đảo không có tù nhân nữ. Chỉ duy nhất một người phụ nữ bị đưa ra đây là chị Võ Thị Sáu. Nhưng chị Sáu cũng chỉ bị giam một đêm ở Sở Cò trước khi chúng xử bắn chứ không đưa vào trại giam. Cho đến năm 1957, Mỹ Ngụy đã đưa 41 phụ nữ chống ly khai, tố cộng từ các nhà lao ở đất liền ra Côn Đảo, cũng là lớp nữ tù chính trị đầu tiên ở hòn đảo này.

 

Trại Phú Hải cũng là nơi Chi bộ cộng sản đầu tiên trong nhà tù Côn Đảo được ra đời cuối năm 1932, sau phát triển thành Đảo ủy Côn Đảo. Trong tù những người cộng sản mở các khóa học văn hóa, lý luận, chính trị, trong đó có những chương trình quan trọng do giáo sư Trần Văn Giàu phụ trách lúc bấy giờ.

 

Phòng 3 của Phú Hải vẫn còn một câu chuyện vượt ngục nổi tiếng của chiến sĩ biệt động Lê Văn Việt người đánh phá tòa đại sứ Mỹ (lúc đó lấy tên là Nguyễn Văn Hai) cùng Phạm Văn Dẩu và ông Lê Hồng Tư. Ba người đã công kênh nhau, dỡ mái ngói và dùng quần áo cột thành dây leo ra ngoài. Trong bóng đêm Lê Hồng Tư vô tình đạp trúng phải một vỏ lon gây tiếng động nên bị địch phát hiện đuổi theo. Lê Hồng Tư rẽ sang một đường chạy khác và ẩn mình dưới suối cuối cùng bị địch bắt lại sau 2 ngày. Còn Lê Văn Việt và Phạm Văn Dẩu sau 8 ngày cũng bị địch phát hiện và bắt giữ. Ông Việt bị địch tra tấn quá nặng kèm theo vết thương cũ ở bụng nên đã mất sau đó, mộ ông vẫn còn biển chỉ dẫn ở khu C trong nghĩa trang Hàng Dương. Sau vụ vượt ngục này, địch phải căng lưới thép lên trần các phòng giam. Riêng phòng số 3 có đến hai lần lưới thép.

 

Các cuộc vượt ngục ở Côn Đảo gần như rất hiếm khi thành công do Côn Đảo quá xa đất liền (Gần nhất là cửa sông Hậu phía Bạc Liêu, Sóc Trăng cũng gần 100km). Rất nhiều người đã mất tích trên biển như ông Ngô Gia Tự, hoặc bị địch bắt quay trở lại. Hy hữu mới có những chiếc thuyền chạy thoát trôi dạt về phía Cà Mau.

1/5

Nhà tù Côn Đảo, trong những đày đọa khốn cùng, những đòn tra tấn đẫm máu, giết chóc thảm khốc không ghê tay. Cuộc sống hàng ngày là những công việc lao động cực nhọc. Khi bạn đi trên những con đường của Côn Đảo ngày nay ra Bến Đầm và Đầm Trầu trước đây nguyên thủy đều do những người tù làm nên.

 

Không chỉ hành hạ về thể chất, địch còn hành hạ về tinh thần, khí tiết, lý tưởng, lòng tự trọng của những con người yêu nước bằng những ép buộc chào cờ của giặc, ép ký ly khai Đảng và ép hô đả đảo Bác.

 

Nhưng trong những tận cùng đó khát vọng sống, khát vọng tự do, khát vọng đấu tranh vẫn luôn rực cháy.

 

Trại giam thứ hai mà bạn sẽ đến là trại Phú Tường, nơi có những phòng giam đặc biệt được che giấu trong nhiều năm trước cộng đồng quốc tế gọi tên "Chuồng cọp". Những phòng giam này là những man rợ và tồi tệ nhất và kéo dài cho đến khi nhà báo Don Luce tìm ra theo chỉ dẫn của cựu tù Cao Nguyên Lợi (lúc ấy là sinh viên) và phanh phui trên báo quốc tế.

 

(Nguồn: trích từ truyền hình ANTV 2014)

 

Nếu bạn nghe những cựu tù chính trị của Côn Đảo kể về đời sống sinh hoạt hàng ngày trong những trại giam như thế, bạn mới thấy nó kinh khủng đến như nào.

 

Khu vực được gọi là "Chuồng cọp" thiết kế thành những ô nhỏ với song sắt phía trên để dễ dàng tạt vôi bột, tạt nước, dùng sào nhọn, gậy chọc xuống bên dưới. 

 

Vị trí của khu này chỉ đến được từ những lối đi bí mật phía trong mà người ngoài không thể biết. Cho tới khi một nhóm sinh viên bị giam ở đây được thả ra đã vẽ lại và cung cấp lại cho các cơ quan có liên quan. Cánh cửa bí mật dẫn đến khu chuồng cọp mặc dù bị chúa đảo Nguyễn Văn Vệ che giấu và nói dối với đoàn điều tra sự thật từ Mỹ rằng cánh cửa này đã lâu không dùng đến nhưng vô tình một tên lính gác phía bên kia nghe thấy tiếng chỉ huy lại mở ra khiến bí mật về địa ngục trần gian bị phơi bày. 

 

Chuồng cọp với 120 phòng biệt giam, chia làm 2 khu, mỗi khu 60 phòng, nơi giam giữ tù nhân khắc nghiệt nhất, điều kiện vệ sinh, ăn uống tồi tệ, thường xuyên bị tra tấn. Những ai bị giam ở đây không mấy người có cơ may sống sót trở về. Vì thế trong suốt thời gian dài, thế giới bên ngoài chỉ nghe đồn về nhà ngục kiểu Trung cổ này chứ không đưa ra được bằng chứng về sự tồn tại của nó.

1/11

Việc chuồng cọp bị phanh phui trên báo chí năm 1970 đã dẫn đến trại giam này phải phá hủy chúng trước sức ép của dư luận sau những năm tháng tồn tại đầy đen tối.

 

Trại giam thứ ba mà mọi người hay ghé qua đó là trại giam Phú Bình nơi có "chuồng cọp kiểu Mỹ" điển hình được xây dựng năm 1971.

 

Những phòng giam ở trong trại này vô cùng nhỏ và ngột ngạt (bạn chỉ đi dọc hành lang đã cảm thấy khó thở), hành hạ con người một cách tinh vi khiến người ta phải chết dần chết mòn.

 

Với diện tích 5m2 với 8 đến 10 người tù, không có bệ phải nằm đất trong điều kiện vệ sinh tại chỗ là những gì mà bạn có thể nhìn thấy khi ngó vào trong các phòng giam. Trong những điều kiện như vậy mỗi một người còn phải trải qua những tra tấn khác về tinh thần và thể xác mới thấy những bạo tàn và thú tính của những khu trại giam này.

1/12

Côn Đảo, một hòn đảo nơi có vẻ đẹp thiên nhiên tuyệt mỹ đã từng bị những kẻ ác độc biến thành một địa ngục trên trần gian kéo dài hơn một thế kỷ, để khi bạn đặt chân đến nơi đây bao cảm xúc dâng trào với nhiều cung bậc.

 

Người ta nói rằng Côn Đảo là bàn thờ chung của cả nước vì khắp 3 miền đều có người nằm xuống trên hòn đảo này. "Côn Đảo rừng rậm, biển sâu. Có kè xếp xác, có cầu chất xương. Có máu pha nhựa rải đường. Có nghìn nấm mộ thê lương hoang tàn. Có bọn cai ngục dã man. Có muôn xiềng xích có ngàn cùm gông. Chuồng cọp cửa kín sắt lồng. Có hầm xay lúa máu hồng còn loang. Quạ kêu gió rít trên ngàn. Hàng Dương vùi xác hàng ngàn tù nhân" (Hồ Thế Phát, 1950)

  

Theo thuyết minh, số tù nhân ở Côn Đảo lên đến 12.000 người (năm 1968) đông hơn cả dân số đảo hiện nay. Trong 113 năm đã có 2 vạn tù nhân đã chết trên đảo, nhưng nghĩa trang Hàng Dương chỉ có thể mang về được khoảng 2.000 ngôi mộ (1/10). Trong số gần 2000 ngôi mộ đó chỉ có 713 ngôi mộ có thể xác định được thông tin về tên tuổi, quê quán. Số còn lại đều là những ngôi mộ khuyết danh.

 

Biết bao nhiêu người đã ngã xuống và cũng bao người may mắn trở về. Những người nằm xuống có tên tuổi đã được ghi nhớ, vinh danh cùng đất nước, nhưng còn biết bao nhiêu nấm mộ vô danh, xin được cầu nguyện cho họ an nghỉ nơi thế giới vĩnh hằng.

 

Hàng đêm, nghĩa trang Hàng Dương từng dòng người đến viếng từ lúc 0 giờ. Đông nhất là khu vực mộ chị Sáu, người anh hùng trẻ tuổi đã đi vào lịch sử. Nếu bạn đến Côn Đảo, bạn hãy dành thời gian đến tượng đài nghĩa trang Hàng Dương thắp một nén hương để ấm lòng người ở lại.

 

Côn Đảo, một lần đến là một lần nhớ. Nhớ bởi những gì lịch sử đã từng diễn ra nơi đây. Nhớ bởi những câu chuyện phía sau những bức tường giam và trong số đó nhiều người vẫn đang là nhân chứng sống. Nhớ cả những phong cảnh, những bãi biển, những mây trời của Côn Đảo, bay khắp mọi nơi đầy phiêu lãng.

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Follow us
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Instagram Social Icon
Tin mới
Please reload

Tìm kiếm
Please reload

Tin liên quan