Thác Voi - Chùa Linh Ẩn

01.10.2018

Tây Nguyên có rất nhiều thác đẹp, nhưng những con thác còn hoang sơ, tự nhiên không bị can thiệp vào dòng chảy bởi các thủy điện không còn nhiều. Cách Đà Lạt 25km, Thác Voi là một trong những con thác còn khá nguyên vẹn.

 

Tay Nguyen had many beautiful waterfalls, but nowaday, the natural and untouched waterfalls, which is not interfered with the flow of hydropower, are not many. 25km from Dalat, Elephant Falls is one of the waterfalls quite intact.

 

Thác Voi

 

Thác Voi hay có tên là thác Liêng Rơwoa, thuộc thị trấn Nam Ban, huyện Lâm Hà, Lâm Đồng, nằm trên dòng suối Camly. Thác có chiều rộng khoảng 40m, chiều cao hơn 30m.

 

Từ Đà Lạt đi theo hướng đèo Tà Nung đến cầu Thác Voi là bạn đến nơi. Đèo Tà Nung sương mù, vắng vẻ, nếu bạn không muốn đi xe máy bạn có thể đi xe bus Đà Lạt - Phi Liêng rất tiện.

 

Xe bus xuất phát từ bến xe Đà Lạt phía đường Mai Anh Đào nhưng sẽ đỗ chờ khách ở Khu Hòa Bình. 35 phút có một chuyến. Bạn xuống cầu Thác Voi cuối Nam Ban đi bộ chỉ hơn 100 mét là vào đến khu du lịch Thác Voi.

1/9

Khu du lịch Thác Voi khá rộng rãi, đứng trong sân bạn có thể nhìn thấy chùa Linh Ẩn kế bên. Vé vào cổng thác voi chỉ 20.000 vnđ, bạn đi qua dãy nhà bán cafe, khu hàng lưu niệm nơi có những chiếc khung cửi dệt lụa của người K'ho là đến đường xuống thác.

 

Đường xuống thác Voi chắc chỉ khoảng chưa đầy 100 mét, nhìn thì có vẻ khó đi nhưng đều có bậc xuống, những chỗ khó đều có tay vịn bám và có hốc đá được đục sẵn để lấy điểm đứng. Trên đường xuống thác bạn sẽ thấy những khối đá đổ vỡ chồng lên nhau rất đặc biệt, một phần giống chân thác Dray Nur ở Buôn Mê Thuột, và cũng có phần giống những khối đá ở cả thác Gia Long.

 

Dọc những bậc thang, bạn để ý bên tay phải có một lối mòn rẽ sang. Ở đó có một hốc đá dưới chân những rễ cây cổ thụ, đó là hang Dơi.

 

Và xuống thêm một đoạn nữa bạn sẽ thấy một khe đá rất hẹp và nhỏ bên dưới nằm bên tay trái, là hang Gió của khu du lịch.

 

 (Nguồn: Kênh youtube của Đi cho biết đó biết đây)

 

Hang Dơi dài đến 50 mét và lòng hang vẫn còn những dấu tích của những khối đá nham thạch với những thanh đá có hình lăng trụ như hình thù ở Gành Đá Đĩa bó chặt với nhau, còn hang Gió là một khe hẹp thông ra phía chân thác rất trơn và khó đi. Vì vậy, hai hang này bạn chỉ nên khám phá lúc trời nắng và khô ráo.

 

Toàn khu vực mà địa chất đứt gãy tạo ra dòng thác rất rêu phong với những thân cây bám chặt lên từng khối đá. Những khối đá này gãy chồng lên nhau ngổn ngang cả một dải lớn.

 

Người ta làm sẵn một sân gỗ nhỏ cuối con đường để tiện cho du khách đứng ngắm thác. Nhưng thực tế, phía trước sân gỗ đó là những tảng đá rất lớn che đi đến 2/3 ngọn thác. Những tảng đá này nếu nhìn từ trên cao xuống chúng nằm ngổn ngang dưới chân thác như một bầy voi.

 

Thác Voi vào những ngày mưa lớn, nước chảy xiết rất hung dữ. Nếu bạn đứng ở trung tâm Đà Lạt mà nhìn thấy nước hồ Xuân Hương đục thì khả năng cao là thác Voi cũng mang mặng màu nâu của đất đá. Khi đó, thác rất mạnh, bạn sẽ rất khó để xuống dưới những tảng đá cận dòng thác vì độ chảy xiết của thác khiến bụi tung mù mịt, ướt đẫm khắp nơi và mọi lối đi rất trơn.

 

Vào những ngày dòng nước hiền hòa, nhất là mùa khô, thác trở nên mỏng manh hơn và đẹp một cách kỳ lạ. Khi đó bạn có thể men theo những bờ đá ra giữa dòng chảy để ngắm cảnh và xem những khối đá kỳ dị xếp chồng lên nhau. 

 

Truyền thuyết của thác Voi là câu chuyện của tình yêu của một đôi trai gái trao lời hẹn ước cho nhau. Nhưng chàng trai đi chiến trận không trở về. Cô gái đau khổ tìm đến nơi trước kia hai người vẫn gặp gỡ cất tiếng hát sầu thảm. Tiếng hát khiến loài chim B'ling xúc động. Chúng rủ nhau bay đi thật xa để dò la tin tức rồi về báo cho nàng biết là chàng trai đã hy sinh. Thế nhưng, sơn nữ vẫn không chịu chấp nhận sự thật phũ phàng đó. Nàng cứ hát, hát mãi cho đến khi kiệt sức, ngã quỵ rồi hóa thành dòng thác chảy. Đàn voi phủ phục nghe nàng hát bấy lâu nay cũng hóa đá lặng câm dưới chân nàng. Từ đó, người K'ho bèn đặt tên cho thác là Liêng Rơwoa Jơi Biêng - thác của những con voi phủ phục hóa đá trước tình yêu nồng nàn, son sắt.

 

Chùa Linh Ẩn

 

Linh Ẩn Tự là ngôi chùa nằm ngay phía sau Thác Voi được xây dựng từ năm 1993, chánh điện được khởi công năm 1999. Cổng chùa chỉ cách cổng Khu du lịch Thác Voi vài chục mét.

1/5

Những năm đầu 2010, Linh Ẩn Tự đơn sơ mộc mạc và vô cùng thanh tịnh, cũng như ngày đó khu du lịch thác Voi hoang vắng và ít người ghé thăm. Ngày nay, Linh Ẩn Tự khang trang hơn, phía trước hiên đặt rất nhiều chậu cây cảnh, trong điện, ngoài sân là hàng chục pho tượng Quan Thế Âm được cúng dường.

 

Người ta đang tiến hành xây dựng một bức tượng Quan Thế Âm Bồ Tát rất lớn phía trong chùa. Khi bức tượng hoàn thành, nếu đứng từ trên đó bạn sẽ có thể nhìn trọn vẹn cảnh đẹp của thác Voi thay vì phải xem qua Flycam.

 

Chánh điện của chùa Linh Ẩn rất khang trang rực rỡ, hương khói trầm bay dưới tiếng chuông chùa ngân vang.

 

Trước sân chùa là hai con rồng bằng xi măng dài đến 20 mét được đắp khá tinh xảo.

 

Dọc theo hành lang của chính điện, bạn sẽ ra lối phía sau chùa nơi có nhà Tổ và tượng Phật Di Lặc lớn nhất Đà Lạt.

 

Trước đây, chùa Linh Ẩn vốn được xây dựng cho bà con người Hà Nội đi kinh tế mới ở huyện Lâm Hà (huyện này ghép tên từ Hà Nội và Lâm Đồng thành Lâm Hà), khởi đầu do thượng tọa Thích Tâm Vị là trụ trì.

 

Chùa rộng đến hơn 40.000m2 nên sân sau chùa được trồng những vườn cây rất lớn.

 

Tượng phật Di Lặc nằm ở cuối những hàng cây này. Tượng cao 12.5 mét, rộng 6,5 mét và chiều ngang 9 mét.

 

Nếu bạn đến thác Voi tham quan, bạn đừng quên ghé thăm chùa Linh Ẩn. Từ nơi đây bạn sẽ được lắng nghe những tiếng chuông chùa, hòa vào tiếng chảy rì rào của dòng thác, như một bài ca mang âm sắc của đất trời khiến lòng du khách an hòa, nhẹ bẫng.

Share on Facebook
Share on Twitter
Please reload

Follow us
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Instagram Social Icon
Tin mới