Thánh địa Mỹ Sơn

Thánh Địa Mỹ Sơn di sản của một nền văn hóa Chămpa, nơi những đền tháp được xây lên để nguyện cầu, để được tiếp xúc với những đấng thần linh của một dân tộc đã từng có những thời kỳ phát triển huy hoàng. Ngày nay, vẫn còn lại đó những kiến trúc tinh tế, những hình tháp đền đài trong một thung lũng ẩn sau sau những rừng cây vách núi.


My Son Holy Land is a legacy of a Champa culture where temples were built to pray for contact with the gods of a nation that had a splendor developed period. Today, there are still subtle architectures, pyramids in a valley hidden behind the forest and cliffs.


Mặt trời lên trên Mỹ Sơn rất sớm, từ lúc chưa đầy 6h là những ánh sáng bình minh đã hé rạng. Cũng là lúc Khu di tích Mỹ Sơn bắt đầu mở cửa cho khách thăm quan. Từ cổng soát vé với 1 chặng xe điện tầm 2km để tiến về thung lũng nơi thánh địa tôn nghiêm được dựng lên. Khi xe điện dừng, khách sẽ bộ hành qua một con dốc để vào khu thánh địa nơi có dòng suối chảy bao quanh, dưới những tán cây rừng ẩn dưới chân ngọn núi Chúa.


Nếu bạn muốn được tham quan lúc vắng người, nhất định bạn phải dậy thật sớm, xuất phát từ Hội An lúc 5h hoặc 5h30 với hơn 1 tiếng đồng hồ để tới Mỹ Sơn. Chỉ khoảng 9h30 trở ra, khách du lịch sẽ khắp nơi xung quanh những ngọn tháp này.


Mỹ Sơn là nơi thờ thần Siva với biểu tượng Yoni và Linga của vương quốc Chămpa, nơi các vị vua mong muốn được giao tiếp với thần thánh, những bậc quý tộc muốn được cầu nguyện với sự hỗ trợ của các tu sĩ bà la môn. Vì vậy có thể là coi là một vùng đất vô cùng linh thiêng của vương quốc Chămpa.


Các đền tháp ở Mỹ Sơn là những công trình kiến trúc chính thống của quốc gia và đều do các đời vua trị vì xây dựng, vì vậy có thể nói rằng các đền tháp này là tập trung thể hiện những gì tiêu biểu nhất, tinh hoa nhất điển hình cho nền kiến trúc nghệ thuật đương thời. Nhờ các bia ký còn sót lại người ta xác định được Thánh địa Mỹ Sơn được xây dựng từ thế kỷ IV kéo dài đến tận thế kỷ thứ 13, với những kiến trúc tinh tế khác nhau ở mỗi thời kỳ bồi đắp lên bởi mỗi vị vua Chămpa nên các khu đền tháp mật độ ngày càng dày lên và hướng về trung tâm khu tháp chính.


Ban đầu người ta xác định được ngôi đền chính được dựng lên bằng gỗ, tuy nhiên sau đó bị hỏa hoạn thiêu cháy nên được dựng thay thế bằng vật liệu là những viên gạch. Những viên gạch của người Chămpa vốn nổi tiếng bởi độ thoát nước, độ bền không bị rêu mốc qua thời gian và việc kết dính thông qua 1 loại dầu thực vật của khu rừng đã khiến cho chúng khít chặt vào nhau bền vững với thời gian mà không thấy các kẽ hở hay các vật liệu kết dính như xi măng ngày nay.


Giai đoạn sau cùng, ngôi đền đã được dựng lên bằng đá và có lẽ là ngôi đền đá duy nhất. Nhờ các trụ còn sót lại người ta cho rằng ngôi đền đá đã từng cao đến 30 mét. Cùng với sự tàn lụi của vương quốc Chămpa, những đền tháp đã bị lãng quên trong khu rừng. Tuy nhiên, đến nay ngôi đền đã sụp đổ chỉ còn nền móng. Nguyên nhân có thể đến từ các cuộc chiến tranh, vì ngay cạnh khu di tích vẫn còn những hố bom sâu hoắm.