Gian nan đường lên núi Cô Tô

Núi Cô Tô là một trong số bảy ngọn núi (Thất Sơn) của vùng đất An Giang, nằm gần thị trấn Tri Tôn, còn được gọi với tên Phụng Hoàng Sơn khá nổi tiếng.


Từ trung tâm thị trấn Tri Tôn đến núi Cô Tô chỉ cỡ khoảng 5km. Con đường dẫn qua cánh đồng Tà Pạ trải dài dưới chân núi. Núi Cô Tô và núi Tà Pạ nằm đối diện với nhau qua thảm lúa rộng lớn này tạo thành một vòng cung bao bọc phía sau.


Núi Cô Tô còn được người dân nơi đây gọi là núi Tô (người ta cho rằng nhìn nó giống như cái tô úp xuống). Núi nằm trong khu du lịch suối vàng Soài So.


Sự tích về núi Cô Tô được kể rằng xưa kia các nàng tiên thường xuống vùng núi Thất Sơn vào những đêm trăng sáng để chơi đùa. Một hôm các nàng chơi trò ném đá và sáng hôm sau nơi ấy xuất hiện một ngọn núi nhỏ, đá chồng chất lên nhau với muôn hình thù đó chính là núi Cô Tô ngày nay.


Để đến chân núi Tô bắt đầu hành trình lên đỉnh núi, bạn sẽ đi qua hồ Soài So. Mặc dù khu vực này được gọi là khu du lịch Soài So nhưng gần như điểm chính vẫn là núi Tô.


Nếu bạn đứng từ Vồ Hội Nhỏ, một địa danh trên núi nhìn xuống, bạn sẽ thấy hồ nước này có hình vuông và khá lớn. Vào mùa nước nổi, mực nước hồ sẽ lớn và rộng hơn.


Từ khu vực gửi xe dưới chân núi, bạn có hai cách đi lên. Hoặc là đi bộ, hoặc là đi xe ôm của người dân địa phương. Đội xe ôm tự quản của núi Cô Tô có bảng giá niêm yết rõ ràng trong đó mức tiền được tính theo điểm đến cao dần theo độ cao của núi. Giáp điểm được hiểu là đi tất cả và đến điểm cuối cùng (cấp I - Điện Kín) cho cả hai chiều lên và xuống khứ hồi trọn gói là 250.000 đồng.


Đường xe máy và đường đi bộ là hai tuyến khác nhau, cũng có những điểm chúng song song gộp một nhưng cả hai đường đều rất khó. Có lẽ đường lên núi Cô Tô là điểm ghi dấu ấn mạnh mẽ nhất, đặc biệt là đối với du khách lần đầu đến đây.


Nếu bạn chọn phương thức là xe máy thì chỉ trong vòng vài tiếng đồng hồ bạn sẽ đi hết tất cả các điểm lễ bái và ngắm cảnh. Nhưng đường lên bằng xe máy vô cùng khó đi, nó là những con dốc dựng, nhiều đoạn dựng đứng, nối liền với nhau bằng những khúc cua gấp khúc liên tục. Đường rất hẹp và trơn, nhiều đoạn một bên là vực. Xe máy bình thường không thể đi được, chỉ những chiếc xe đã được độ lại (xe phải gắn nhông 13 răng, dĩa 47 răng, độ lại máy, chưa kể bố thắng, vỏ xe luôn thay mới) chuyên dùng của các anh xe ôm ở đây mới có thể leo lên được. Hơn thế nữa, phương tiện chỉ là một phần. Phải người thật sự cứng tay mới có thể đi lên và đi xuống. Sơ xẩy một chút là có thể tai nạn thảm khốc (vì dốc quá dựng và cua gấp, đường nhỏ và trơn). Nhìn chung, chỉ những người đã một lần ngồi trên xe ôm leo lên đây mới cảm nhận hết, còn xem qua các video bạn không thể nào hình dung chính xác được. Mặc dù vậy, những người trong đội xe ôm này đi rất chắc chắn và cực kỳ vững. Vào những lúc cao điểm, thậm chí một người còn chạy đến mấy chục lượt trong một ngày. Để được vào đội xe ôm này, theo như người dân địa phương nói, cần phải tập cả năm ròng, sau đó phải chở người thân đi lại rất dễ dàng rồi mới được xem xét gia nhập. Những anh xe ôm ở đây có thâm niên chở khách đến 8 năm, 10 năm. Đối với họ chuyện lên núi và xuống núi rất dễ dàng và họ rất tự tin, cười suốt trong chuyến đi. Nhưng nếu bạn lần đầu đến đây, nếu bạn yếu tim thì có lẽ bạn nên đi bộ.


Con đường dù nhỏ bạn vẫn gặp những người cha xuống núi đón con đi học trở về nhà, thậm chí một xe máy chở hai đứa nhỏ. Khi mới bắt đầu ở chiều dốc lên, bạn phải ngồi thật sát vào anh xe ôm, càng cao càng tốt, nếu không khi lên dốc xe dựng lên bạn sẽ bị tuột xuống. Còn khi xuống, độ chúi của xe khiến bạn cảm giác chóng mặt. Trên con đường này, tiếng xe máy gầm rú mỗi khi lên dốc là tín hiệu báo cho người từ trên xuống biết trước để dừng ở những chỗ phù hợp để tránh gặp nhau ở khúc cua. Dù bạn muốn xe đi chậm cũng không thể được. Nếu xe đi quá chậm thì sẽ không có đà để lên, thành ra, xe phải nhanh ở một mức độ nhất định. Cảm giác khi đó chỉ biết bấu chặt vào người cầm lái, một người đã có thâm niên đi lại nhiều năm trên lối này mỗi ngày.


Đi bộ, bạn phải mất trọn vẹn 1 ngày mới có thể thăm được núi Cô Tô, chiều lên đi nhanh cũng phải gần hai tiếng, còn đi chậm phải mất đến 3 tiếng. Đường nhỏ mà đôi lúc là lối đi chung giữa xe máy và người đi bộ nên chỉ có những bậc thang hẹp và đặc biệt là rất nhiều rêu. Nếu giày dép của bạn không tốt thì sẽ rất vất vả.


Có những đoạn trơn đến mức mà dù bạn đã cực kỳ cần thận chọn chỗ bước xuống nhưng vẫn hoàn toàn trượt chân. Chính vì thế, yếu tố nắng ráo là một trong những yếu tố cực kỳ quan trọng khi quyết định lên núi.


Núi Cô Tô là ngọn núi được người dân quanh vùng coi là rất linh thiêng. Mặc dù các điểm thờ phụng trên núi (khá nhiều) rất đơn sơ nhưng rất nhiều người đến lễ viếng. Hầu hết các điểm thờ đều ngay cạnh trên đường đi (hoặc cách một đoạn ngắn đi bộ). Ở điểm đầu tiên nơi có Phật Bà Quan Âm ngay lối xe đi qua, như một thông lệ, không một anh xe ôm nào đưa khách phóng vọt qua trước mặt Bà. Tắt cả đều dừng xe để khách xuống đi bộ qua rồi mới lên xe đi tiếp.


Điểm cao nhất là Cấp Nhất, hay gọi là Cấp I - Điện Kín của Núi Phụng Hoàng Sơn (một tên gọi khác của núi Cô Tô). Điện Kín là một ngôi điện trong một hang đá phía sâu bên trong.


Đường vào là một căn nhà mái thấp tránh mưa gió bão trên đỉnh núi của những người tu hành nơi đây.

Điện nằm trong hang với cửa vào rất hẹp. Trong Điện thờ mẫu, thờ phật với những ban thờ nhỏ nhưng uy nghiêm. Người dân sinh sống trên núi vẫn nói rằng dù đường lên núi khó như vậy nhưng nhờ có thần phật che chở nên mọi người vẫn đi lại bình an không có chuyện gì xảy ra.


Nếu bạn muốn viếng hết tất cả các điểm, từ Điện Kín bạn tiếp tục đi về phía sau khoảng 200 mét nữa mới là điểm cuối cùng.